101 Zen10_Bài Thơ Cuối Cùng Của Hoshin_TĐH TLTP

Views:
 
Category: Entertainment
     
 

Presentation Description

No description available.

Comments

Presentation Transcript

Slide 1:

101 TRUYỆN THIỀN Bình Giải 101 ZEN STORIES Annotated 10. Bài Thơ Cuối Cùng Của Hoshin 10. The Last Poem of Hoshin Nguyên tác: Nyogen Senzaki Nhạc: Tibetan Flute - N aw ang Khechog Dịch và Bình: Trần Đình Hoành Thực hiện PPS: Trần Lê Túy Ph ượ ng Click Chuột

Slide 2:

Thiền sư Hoshin sống ở Trung quốc nhiều năm. Sau đó thiền sư trở về vùng tây bắc Nhật, dạy học trò. Khi thiền sư đã rất già, ông kể một câu chuyện ông đã nghe ở Trung quốc. The Zen master Hoshin lived in China many years. Then he returned to the northeastern part of Japan, where he taught his disciples. When he was getting very old, he told them a story he had heard in China.

Slide 3:

Câu chuyện thế này: Vào ngày 25 tháng 12 năm nọ, Tokufu, rất già, nói với đệ tử: “Thầy không sống tới sang năm, vậy các con nên tử tế với thầy năm nay.” Các đệ tử nghĩ là thiền sư nói đùa, nhưng vì thiền sư là vị thầy tốt bụng nên các đệ tử luân phiên chăm sóc cho thầy mỗi ngày như ngày lễ. This is the story: One year on the twenty-fifth of December, Tokufu, who was very old, said to his disciples: “I am not going to be alive next year so you fellows should treat me well this year.” The pupils thought he was joking, but since he was a great-hearted teacher each of them in turn treated him to a feast on succeeding days of the departing year.

Slide 4:

Đến ngày cuối năm, Tokufu nói: “Các con đã tốt với thầy. Thầy sẽ rời các con chiều mai, khi tuyết đã ngừng.” On the eve of the new year, Tokufu concluded: “You have been good to me. I shall leave you tomorrow afternoon when the snow has stopped.”

Slide 5:

Các đệ tử cười, và cho rằng thầy đã già nên nói năng lẩm cẩm, bởi vì đêm rất trong và chẳng có tí tuyết nào. The disciples laughed, thinking he was aging and talking nonsense since the night was clear and without snow.

Slide 6:

Nhưng vào nửa đêm, tuyết bắt đầu rơi, và sáng hôm sau các đệ tử chẳng thấy thầy đâu cả. Họ vào phòng thiền. Thầy đã qua đời ở đó. But at midnight snow began to fall, and the next day they did not find their teacher about. They went to the meditation hall. There he had passed on.

Slide 7:

Hoshin kể chuyện này và nói với các đệ tử: “Thiền sư không cần phải đoán trước việc ra đi, nhưng thiền sư nào thực sự muốn tiên đoán, ông ta có thể làm được.” “Thầy làm được không?” ai đó hỏi. Hoshin, who related this story, told his disciples: “It is not necessary for a Zen master to predict his passing, but if he really wishes to do so, he can.” “Can you?” someone asked.

Slide 8:

“Được,” Hoshin trả lời. “Thầy sẽ cho các con thấy thầy làm được gì bảy ngày sau.” Chẳng đệ tử nào tin thiền sư, và đa số đã quên luôn cuộc trò chuyện khi thiền sư họp họ lại lần sau đó. “Bảy ngày trước,” thiền sư nói, “Thầy nói là thầy sẽ rời các con. Theo lệ thường là nên viết một bài thơ từ biệt, nhưng thầy không phải là thi sĩ cũng không giỏi thư pháp. Một trò nào có thể ghi lại những lời cuối cùng của thầy.” “Yes,” answered Hoshin. “I will show you what I can do seven days from now.” None of the disciples believed him, and most of them had even forgotten the conversation when Hoshin next called them together. “Seven days ago,” he remarked, “I said I was going to leave you. It is customary to write a farewell poem, but I am neither poet nor calligrapher. Let one of you inscribe my last words.”

Slide 9:

Các đệ tử cho là thiền sư nói đùa, nhưng một người cũng bắt đầu viết. His followers thought he was joking, but one of them started to write.

Slide 10:

“Sẵn sàng chưa?” thiền sư hỏi. “Are you ready?” Hoshin asked.

Slide 11:

“Dạ, thầy,” người viết trả lời. “Yes, sir,” replied the writer.

Slide 12:

Rồi Hoshin đọc: Tôi đến từ sự sáng Và về lại sự sáng Gì đây? Then Hoshin dictated: I came from brilliancy. And return to brilliancy. What is this?

Slide 13:

Bài thơ thiếu một câu như lệ thường thơ bốn câu, vì vậy người học trò hỏi: “Thầy, mình còn thiếu một câu.” The poem was one line short of the customary four, so the disciple said: “Master, we are one line short.”

Slide 14:

Hoshin, với tiếng rống của một sư tử chiến thắng, hét “Kaa!” và từ trần. Hoshin, with the roar of a conquoring lion, shouted “Kaa!” and was gone.

Slide 15:

Bình: • Như đã nói trong bài Thông báo về chuyến đi cuối đời của thiền sư Tanzan, tự quyết định về cái chết của mình là một điểm đặc biệt của Phật gia, đánh dấu tự do của con người. Nhưng trong các truyền thống tâm linh khác thì đây là điều cấm kỵ. • Tuy nhiên, trong bài có nói cả Tokufu và Hoshin đều rất già, có nghĩa là hai vị đã sống và cống hiến nhiều cho đời. Lại dùng chữ, “tiên đoán” việc chết, có nghĩa là họ không cố tình đi khi chưa đến lúc. Chỉ là, họ biết được khi sinh lực của mình sẽ hết mà thôi. Annotation: As we have said in Announcement about the last journey of Zen master Tanzan, self-determination on one’s death is a characteristic of Buddhism, signifying human freedom. In other spiritual traditions, that is prohibited. However, the story mentions that both Tokufu and Hoshin were very old. That means, they both had lived and contributed much to life. The text also says they “predicted” their death, that means, they didn’t intend to go when it wasn’t yet time to go. The Zen masters simply knew when their life energy had been spent completely.

Slide 16:

Nói rõ ra, đây không phải là chạy trốn cuộc đời. • Phần chính của bài này là bài thơ từ biệt của Hoshin. Các bài thơ từ biệt này là lời dạy cuối cùng của thầy chuyển đến các trò, cho nên nó là tinh túy của thầy. Và bài thơ này, không thiếu một câu như trong bài có nói. Nó đủ bốn câu. Trong bài, tác giả chỉ dùng kỹ thuật viết, để ta để ý đên câu cuối cùng, mà tác giả cho là rất quan trọng. Đây là bài thơ bốn câu đầy đủ: Tôi đến từ sự sáng Và về lại sự sáng Gì đây? Kaa! In other words, this is not running away from life. The main part of this story is Hoshin’s farewell poem. A farewell poem is usually a teacher’s final teaching, so it usually carries the essence of the teacher’s teachings. And this poem doesn’t miss a verse as mentioned in the story. It has all four verses. The story teller merely used a story-telling technique to draw our attention to the last verse, which is considered the most important. These are the four verses of the poem: I came from brilliancy. And return to brilliancy. What is this? Kaa!

Slide 17:

Hai câu đầu rất rõ là “từ Không tôi đến, trở lại Không tôi đi”– từ Tuyệt Đối tôi đến, trở lại Tuyệt Đối tôi đi. Nếu nói theo vật lý thì “Từ cát bụi tôi đến, về lại với cát bụi tôi đi.” Nếu nói theo các tôn giáo thần quyền thì “Từ Thượng đế tôi đến, về lại với Thượng đế tôi đi.” - Câu thứ ba là câu hỏi: Cuộc đời ngay đây, ở giữa đến và đi, là gì? Câu thứ tư trả lời: Chỉ là một tiếng “Kaa” ngắn ngủi, vang lên và biến mất. Một cái chấm nhỏ xíu trong dòng thời gian vô lượng vô biên, chẳng nghĩa lý gì hết, ngoại trừ là một bằng chứng ngắn ngủi của sự hiện diện của một năng lượng trong một sátna của vũ trụ. (Trần Đình Hoành dịch và bình) The first two verses very clearly mean: “From Void I come, back to Void I go”- From the Absolute I come, back to the Absolute I go. If talking about matters, it is “From dust I came, back to dust I go”. If talking in the theocentric spiritual traditions, it is “From God I come, back to God I go.” - The third verse is a question: This life, between coming and going, what is it? The four verse answers the question: It’s only a short sound “Kaa”, coming and disappearing. A tiny dot in the infinite course of time, of no significance, except being the proof of a presence, in a ksana, of an energy in the universe. (Trần Đình Hoành annotated)

Slide 18:

CHÚC AN LẠC Trần Đình Hoành & Trần Lê Túy-Phượng Xin xem tiếp truyện 11 – “Chuyện đời Shunkei” Deep thanks to all talented photographers whose great works appear in this presentation

authorStream Live Help