Truyen ngan ME - Bp

Views:
 
     
 

Presentation Description

No description available.

Comments

Presentation Transcript

Slide 1:

Nhạc : Hòa tấu Truyện & Hình ảnh : Internet PPS : Bùi Phương Truyện ngắn MẸ

Slide 2:

Nhớ mẹ Dưới quê học hành khó khăn nên mới lớp 10 , thằng Út đã được gởi lên thành phố ở với chị Hai. Lâu lắm Mẹ mới ra thăm. Lần nào chị Hai cũng nhằn vì Mẹ cứ nhai trầu bỏm bẻm suốt ngày, lại vứt bã trầu lung tung. Lần nào cũng vậy. Đưa Mẹ ra bến xe về quê xong, chị Hai về thấy nhà vắng ngắt. Tìm mãi mới thấy thằng Út đứng khóc sau kẹt cửa, tay cầm mấy cái bã trầu khô. ( Tác giả: An Hạ )

Slide 3:

Euro Euro lần trước nhằm lúc Má đang bệnh. Nhà có mỗi cái ti vi là đáng giá , Ba đem cầm để thuốc thang cho Má. Hễ đến giờ trực tiếp, Ba vừa lo canh thuốc vừa lắng nghe tiếng bình luận câu được câu mất ở ti vi nhà hàng xóm. Nhưng một năm sau , Ba lại ra đi trước Má . Euro lần này, tuy không hiểu thế nào là bóng đá nhưng đêm nào cũng vậy, đến giờ Má lại thức mở ti vi và ngồi khóc một mình. ( Tác giả: Đặng Quang Vinh )

Slide 4:

Nỗi niềm Cái điệp khúc ấy má tôi nhắc hoài mỗi khi soạn tủ: - Ba con không thích Má cho ai quần áo cũ. Ba nói: “ Thà cho họ một số tiền, anh không thích hương áo em lại đưa cho người khác mặc." Giờ, hương xưa còn giữ lại, người xưa đã đi xa... Chiều nay, Má đưa sang tôi mớ quần áo cũ. Tôi chọn một bộ cho chị bán cơm ở vỉa hè, để rồi sau đó bao lần phải ngoảnh mặt đi mỗi khi thấy chị ấy tất tả ngược xuôi trên hè phố trong thấp thoáng bóng dáng của Má tôi. ( Tác giả: Kim Thúy )

Slide 5:

Tính Cách Mẹ tôi buôn bán, chai lỳ trước cái cân cơm áo nhưng mẫn cảm trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số phận cải lương, Mẹ đều hồn nhiên “ ăn theo " một cách ngon lành. Có lần, Cha tôi giỡn: - Coi chừng trôi ti vi.... - Còn sách ông chưa viết ra đã hóa đá - Mẹ tôi trả miếng - Thế cũng mang danh nhà này, nhà nọ. Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên Mẹ tôi chạy vụt ra đường chận đường con bé bán trứng vịt lộn. - Mày biến đâu tài thế. Hì ! có chui xuống đất rồi cũng gặp tao - Bà vừa nói vừa giằng mủng trứng, đếm lấy trừ nợ. - Dì ơi, cho con khất, Mẹ con còn ốm! - Nhà này cũng đang ốm đây - Mẹ tôi cười bù - Khỏi bẻm mép. Con bé chưng hửng, lã chã nước mắt nhìn cải mủng không, rồi bưng lên, xiêu vẹo bước đi.... Cha tôi cám cảnh, quay mặt, rút mùi soa chấm mắt. Lâu sau, ti vi phát vở kịch “ Cô bé nghèo bán trứng bị xiết nợ ". Lúc ấy, Mẹ tôi lại khóc, còn Cha tôi thì cười. ( Tác giả : Nguyễn Thị Hoài Thanh )

Slide 6:

Mùa thi Ngày tôi thi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây số, chờ tôi ngoài trường thi cả buổi, cốt để hỏi: - Con làm bài tốt không? Sợ ba nhọc lòng, tôi nói: - Ba chờ ngoài này, có khi con lại lo, không làm bài được. Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba, hỏi chú Bảy còi: - Ba con có đến không? Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi mét bảo: - Ổng ở đằng kia, tao biểu đến ổng không chịu. ( Tác giả: Võ Thành An )

Slide 7:

Con gái Ngoại hấp hối, cà nhà dắt díu nhau về quê thăm ngoại. Ngoại mất. Từ thành phố, anh Ba đang dở mùa thi cũng vội về chịu tang. Chị Hai lấy chồng quê ngoại, nhà cách có vài quãng đồng mà lại không về được. Bố chép miệng xót xa: - Con gái là con người ta. Mẹ gục đầu nức nở. Hơn hai mươi năm theo chồng xa xứ, đây mới là lần đầu tiên Mẹ được về với ngoại. Mẹ cũng là con gái… ( Tác giả: Lữ Gia )

Slide 8:

Lòng mẹ Nhà nghèo, chạy vạy mãi mới được suất hợp tác lao động, Thanh coi đó như cách duy nhất để giúp đỡ gia đình. Nhưng ảo mộng chóng tan, xứ người chẳng phải thiên đường, Thanh chỉ còn biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. để nhà khỏi buồn, trong thư Thanh tô vẽ về một cuộc sống chỉ có trong mơ. Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, Thanh lại tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ. Đêm. Chỉ còn Mẹ. hết nắn tay nắn chân Thanh rồi Mẹ lại sụt sùi. Thanh nghẹn ngào khi nghe mẹ nói: - Dối Mẹ làm gì. Giơ xương thế kia thì làm sao mà sung sướng được hở con! ( Tác giả: Hải Âu )

Slide 9:

Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, Mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, Mẹ không đói ..!

Slide 10:

Khi các con lớn dần lên, Mẹ lại tảo tần , tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về để các con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, Mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá , lấy lưỡi mà liếm những mảnh thịt sót lại trên đầu cá. Các con xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mình sang bát Mẹ . Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát các con . Mẹ bảo : Các con ăn đi , Mẹ không thích ăn cá.

Slide 11:

Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, vừa làm thợ may, Mẹ vừa đến nhận thêm vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa Đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc , thấy Mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: Mẹ à , Mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai Mẹ còn phải đi làm nữa mà . Mẹ cười nhẹ: Con trai, đi ngủ đi , Mẹ không buồn ngủ.

Slide 12:

Ngày thi vào trung học, Mẹ xin nghỉ làm, ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi, làm chỗ dựa tinh thần cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa Hạ, trời nắng khét tóc, Mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ con suốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên , Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình trà đã được pha sẵn, dỗ dành cậu bé uống, bình trà nồng đượm, tình Mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của Mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời Mẹ uống. Mẹ bảo: Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát . !

Slide 13:

Sau khi Cha lâm bệnh qua đời, Mẹ vừa làm Mẹ vừa làm Cha , vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá. Ngậm đắng nuốt cay nuôi con ăn học, cái khổ không lời nào kể xiết. Có chú Lý ngồi sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay . Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người chứ đâu phải cây cỏ, lâu rồi cũng sinh tình cảm. hàng xóm láng giềng biết chuyện đều khuyên Mẹ tái giá, việc gì phải một mình chịu khổ thế ! Nhưng qua nhiều năm Mẹ vẫn thủ thân như ngọc, kiên quyết không đi bước nữa. Mọi người có khuyên Mẹ kiên quyết không nghe. Mẹ bảo: Mẹ không yêu chú ấy.

Slide 14:

Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm , Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng Mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về Mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: Mẹ có tiền mà…!

Slide 15:

Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sỹ ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty nghiên cứu máy móc. Sống ở Mỹ một thời gian, khi đã có chút điều kiện , cậu bé muốn đưa Mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng Mẹ tốt hơn , nhưng lại bị Mẹ từ chối. Mẹ bảo: Mẹ không quen ...!

Slide 16:

Nhiều năm trôi qua, Mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm Mẹ, Mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn Mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con trai đau đớn vì thương xót Mẹ . Mẹ lại bảo: Con trai, đừng khóc, Mẹ không đau đâu.

Slide 17:

Nhạc : Hòa tấu Truyện & Hình ảnh : Internet PPS : buiphuong18@gmail.com Truyện ngắn MẸ